Mặt khác, tôi cũng chứng kiến nhiều câu chuyện tình yêu nam nữ là vô điều kiện khi người con trai hay người con gái lựa chọn người kia mặc dầu họ không trọn vẹn hay khỏe mạnh như những người bình thường khác. Họ có những khiếm khuyết về mặt sức khỏe thể chất. Nhưng chỉ cần đồng điệu về tâm hồn, họ sẵn sàng đến bên người kia và nguyện dành trọn phần đời còn lại chỉ để được ở bên và chăm sóc cho người kia...Và cũng chỉ mới đây thôi, tôi mới “ngộ” ra được và nhìn thấy tình yêu vô điều kiện nó trông như thế nào ở chính bên cạnh mình?
Nhà tôi có 4 anh chị em, tôi là đứa út. Bạn chắc chắn tin rằng tôi sẽ được chiều chuộng hết mực. Nhưng không. Anh chị em chúng tôi được đối xử công bằng như nhau. Cứ đến từng độ tuổi khác nhau thì ba mẹ tôi sẽ “lo” cho những thứ vật chất cần thiết cho độ tuổi đó. Không hề có sự thiên vị giữa con trai, con gái hay con cả, con út gì hết.
Giả sử khi chúng tôi vào lớp 1 thì chắc chắn sẽ được may một bộ đồ mới, mua một đôi dép mới. Còn cặp sách hư mới mua. Sách thì tự động đi xin sách cũ của anh chị khóa trước, việc này tự các con làm chứ cha mẹ không đi xin hộ. Mẹ chỉ mua vở mới và nhãn vở, bao nilon để bọc nếu cần. Việc bọc sách vở cũng tự túc nếu muốn…cho đẹp, mẹ chỉ viết nhãn vở cho cái thời mà chưa biết chữ, hoặc anh chị viết hộ em. Cấp hai cũng học trường làng nên không có “đầu tư” gì đặc biệt.
Lên cấp ba đi học xa nhà nên được sở hữu riêng một chiếc xe đạp, dĩ nhiên là xe thừa kế chứ không có xe mới. Lên Đại học, ba mẹ sẽ mua cho một chiếc đồng hồ đeo tay. Tốt nghiệp ĐH thì tự bươn. Vì lúc đó ba mẹ phải lo cho đứa sau và lo trả nợ tiền học cho đứa vừa tốt nghiệp. Nên ba mẹ cũng không có tiền chạy việc hay mua sắm xe cộ, điện thoại cho đứa nào cả.
Tất cả chúng tôi đều phải tự đi tìm việc, tự mua cho mình các thứ cần thiết hoặc dùng lại đồ cũ của anh chị, người khác cho. Tôi là đứa út nhưng khi ra trường cũng “không hơn” gì anh chị, vì ba mẹ phải trả nợ sinh viên của tôi, và còn phải xây nhà vì căn nhà xây mấy chục năm trước sắp đổ sập nếu năm đó có bão lớn.

Tình yêu vô điều kiện thể hiện ở đây là: thương con trai, con gái như nhau. Thương con cả, con giữa, con út cũng như nhau. Cho các con quyền chủ động, tự do như nhau. Ba mẹ không có bất kì "điều kiện" gì giữa các con để được hưởng sự đối xử thiên vị hơn cả.
Sau này từng đứa đều dần dà có gia đình riêng, gặp những sóng gió riêng trong đời. Thậm chí có những lúc gây ra những chuyện khiến ai cũng phải đau buồn, bực dọc, mệt mỏi. Nhưng lạ thay, ba mẹ tôi luôn luôn căn dặn rằng chúng tôi phải luôn bên nhau, phải thương yêu nhau, đó mới là gia đình. Chính ba mẹ đã làm gương cho chúng tôi. Bằng cách bao dung, tha thứ cho chính chúng tôi. Và kết nối chúng tôi khi một trong bốn đứa chẳng may làm phật lòng những đứa còn lại.
Ba mẹ lý giải rằng, ngón tay còn có ngón ngắn ngón dài, gia đình có đứa hơn đứa thua, nhưng các con vẫn là các con của ba mẹ, nên các con hãy bao dung và yêu thương lẫn nhau. Chỉ có tình yêu thương mới chuyển hóa được mọi khổ đau thành hạnh phúc và bình an. Ai cũng có lúc sai lầm trong đời, hãy bình thản trước sai lầm của người khác. Và ba mẹ tôi đã và vẫn làm thế suốt mấy chục năm cuộc đời. Ba mẹ tôi chưa bao giờ có những lời nhiếc móc, lăng mạ vì con cái không làm đúng ý họ hay gây sai lầm. Ba mẹ tôi cực kì bao dung cho những sai lầm của các con.
Vậy nên chúng tôi rất hay kể chuyện và chia sẻ với ba mẹ. Vì tôi biết họ sẽ không mắng tôi. Họ chỉ đơn giản là lắng nghe, và góp ý nếu tôi hỏi, động viên nếu tôi cần. Và tôi nhớ có lần tôi làm gì đó sai, rồi gọi điện về kể với ba mẹ, ba mẹ nói “thôi, không can chi mô (dịch: thôi, không sao đâu), con nhận ra sai rồi là được”. Tự nhiên tôi cảm thấy nhẹ nhàng hẳn, không tự oán trách bản thân nữa.

Tình yêu vô điều kiện thể hiện ở đây là: Thấu hiểu quy luật đời người "ai cũng có lúc sai lầm". Bao dung mọi sai lầm. Không oán trách. Không đòi hỏi con phải "ngoan" thì mới được thương, được quan tâm.
Nếu tôi làm mất mát hay hư hỏng đồ đạc (vật chất), ba mẹ chỉ nói: lần sau cẩn thận, của đi thay người, … chứ chưa bao giờ vì hao tổn vật chất mà nhiếc móc lẫn nhau. Ba mẹ chúng tôi lần này lượt khác tha thứ hết mọi lỗi lầm của chúng tôi, từ lỗi nhỏ đến lỗi to. Khiến chúng tôi luôn cảm thấy may mắn và bình an khi không phải giấu diếm ba mẹ những sai lầm của mình. Bởi chúng tôi biết, ba mẹ luôn thương yêu và bao dung. Dù con sai thì vẫn là con của ba mẹ, là con của ba mẹ thì vẫn được yêu thương và chở che hết mực. Đó đích xác là tình yêu thương vô điều kiện: Dù con có ra sao thì ba mẹ vẫn thương con, vẫn yêu con, vẫn bên cạnh con.
Ba mẹ tôi đều là người "thời cổ" (nay đã gần 70 cả rồi) nhưng tư tưởng thì cực kì hiện đại trong việc nuôi dạy con. Khiến chúng tôi vừa có sự tự do, sự chủ động, vừa có sự riêng tư cần thiết, lại cũng gần gũi và gắn bó với nhau, không hề ganh ghét hay ghen tỵ nhau.

Từ nhỏ, trong trí nhớ của tôi, tôi chưa một lần nghe ba mẹ nói: Phải ngoan thì ba mẹ mới thương, hay phải học giỏi thì ba mẹ mới thương. Ba mẹ chỉ nói nhiều nhất câu: Muốn không phải làm ruộng vất vả thì con phải học cho tốt để thoát ly nông nghiệp. Hồi nhỏ chẳng hiểu thoát ly nông nghiệp là gì, chỉ hiểu là đi học xa thì không phải làm ruộng vất vả như ba mẹ thôi. Chúng tôi học cũng tàng tàng chứ không xuất sắc gì. Nhưng ba mẹ không bao giờ ca cẩm về việc học hành. Trong khi có nhiều bạn bè của tôi, cha mẹ vừa bắt học giỏi lại vừa bắt làm lụng cực nhọc. Hoặc đi họp phụ huynh mà bị nêu gương xấu là kiểu gì hôm đó về cả nhà cũng được bữa cháo hành ra trò. Nhà tôi thì tuyệt nhiên chưa bao giờ xảy ra vấn nạn đó.
Tình yêu vô điều kiện thể hiện ở đây là: Yêu thương và chấp nhận con ngay cả khi con không giỏi giang, không xuất sắc. Không xấu hổ khi con mình thua kém con nhà người ta. Không đặt kỳ vọng lên con. Chỉ là người chỉ đường cho con đi.
Đến giờ, nhớ lại tuổi thơ của mình. Tôi biết ơn vô cùng.
Chúng tôi có lẽ có phước báu nên mới được sinh ra là con của ba mẹ tôi. Được sinh ra ở cái thời mà “đủ nghèo” để biết giá trị của việc đủ đầy vật chất. “Đủ khổ” để biết trân trọng những giây phút hạnh phúc bên nhau trong chính cái khổ đó. Và biết ơn, trân trọng sự đủ đầy của hiện tại. Cảm ơn ba mẹ đã cho chúng con được là anh chị em ruột thịt của nhau. Cảm ơn ba mẹ đã cho chúng con hiểu tình yêu vô điều kiện thực sự nó trông như thế nào. Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn!
P/S: Nếu được sinh ra lần nữa, tôi vẫn xin được làm con của ba mẹ tôi.




