Vợ chồng mới cưới cần biết điều này để khởi đầu hạnh phúc hơn (Phần 2/2)
Hiểu, Thương, Tôn trọng, Không kỳ vọng. Bốn lưu ý chính trong bài trước. Thấu hiểu sâu sắc những điều đó, sẽ giúp bạn biết cách chăm sóc và nuôi dưỡng tình yêu trong hôn nhân của mình như thế nào. Tiếp theo, tôi xin đề cập đến 5 điều cũng hết sức quan trọng mà nhờ đó, tôi đã có một khởi đầu hết sức suôn sẻ với một nửa của mình.

Tôi hy vọng những chia sẻ ở phần 1 kết hợp với phần tiếp nối thứ 2 này sẽ hoàn thiện cho các cặp vợ chồng mới cưới một bức tranh toàn cảnh về những gì các bạn sẽ đối diện trong cuộc hôn nhân của mình ngay từ khi bắt đầu. Để từ đó có sự chủ động, bình tĩnh và kiên nhẫn đầy yêu thương trong cách đối xử với người bạn đời đáng quý của mình.

5/ Coi anh ấy như là “khách”

Một cách khác để bạn cảm thấy dễ chịu khi đối mặt với điều số 3 và số 4 đã nêu ở phần 1. Người xưa có dặn một câu rất sâu sắc “Vợ chồng tương kính như tân”. Nghĩa là, giữa vợ và chồng, vẫn phải luôn kính trọng nhau như lúc mới cưới vậy. Thường khi trai gái mới yêu, vợ chồng mới cưới, chúng ta thường “nhìn mặt nhau mà sống”. Chúng ta giữ lịch sự và tế nhị với họ, rất dễ dàng bỏ qua cho mọi lỗi lầm của họ. Vì lúc đó tình yêu còn rất mãnh liệt.  

Cũng vậy, nếu một người khách tới nhà bạn chơi. Dù người khách đó có đánh đổ hay làm vỡ thứ gì. Dù thứ đó có quý giá bao nhiêu, bạn cũng vui vẻ mỉm cười bảo “không sao, không sao”. Và dù bạn có tiếc đứt ruột thứ đồ đó nhưng rồi bạn cũng sẽ không trở nên thù ghét người khách đó. Bạn không nhắc đi nhắc lại lỗi lầm của người ta mỗi khi bạn gặp họ hay nhớ tới họ.

vo chong moi cuoi

Ấy thế mà người thân trong gia đình bạn (đặc biệt là vợ chồng, con cái, cha mẹ) thì bạn lại rất dễ nổi nóng khi họ làm rơi vỡ, hư hỏng đồ đạc trong nhà. Đúng là của đau con xót, hư thì mất tiền mua mới, mất công sửa, tốn kém. Nhưng thực tình thì người ta đâu có cố ý gây chuyện để khiến bạn bực dọc đâu, đúng không? Điều này tôi không chỉ nhắc các cặp vợ chồng mới cưới. Mà kể cả cưới nhau đã lâu, hay giữa các thành viên khác trong gia đình cũng vậy.

Thật không công bằng nếu bạn đối xử với người nhà lỗ mãng và thiếu tôn trọng. Trong khi đối xử với khách lại rất mực lịch sự và khoan dung. Trong khi ai mới là người ở bên chăm sóc bạn trong suốt nhiều năm trước hoặc sau đó? Ai là người sẵn sàng hy sinh bản thân họ để ở bên bạn khi bạn cần? Nên, hãy đối xử với chồng (hay vợ) mình như … một người khách quý.

6/ Người ta yêu thương mình và chịu ở với mình đã là một hy sinh lớn lắm rồi

Nếu sống một mình, người ta là vua của cả thiên hạ. Muốn làm gì thì làm, đi đâu thì đi, ăn ở đâu, ngủ giờ nào là việc của người ta, chẳng phương hại ai cả. Nhưng khi sống chung với mình, người ta phải chia sẻ vương quốc của họ với mình. Đi đâu làm gì cũng phải nghĩ đến mình, lo cho mình. Vân vân và mây mây…

Mình bước vào cuộc sống của người ta là mình đã “thêm việc” cho người ta làm rồi. Nên ít nhất cũng biết điều một chút, đừng đòi hỏi nhiều, sinh hư, nha! Tự biết mình cũng là người có đầy những điều không hoàn hảo, mà có khi mình còn chẳng chịu nổi cái tính … cờ hó của mình nữa. Vậy mà người ta đồng ý chịu sống với mình…cả đời, vậy mình đòi hỏi chi nữa?

ganh nang vo chong moi cuoi

Nên xin hãy trân trọng nhau, đừng đòi hỏi nhau nhiều quá để mà làm khổ nhau. Đừng để cuộc sống hôn nhân thay vì hạnh phúc, vui vẻ thì lại trở nên mệt mỏi, nặng nề chỉ vì không biết "giới hạn".

7/ Coi chồng/vợ mình như “người lạ”

Hai người yêu nhau và làm những điều tốt đẹp cho nhau là vì họ muốn thể hiện tình yêu và trao yêu thương cho người mình yêu. Để cả hai cùng cảm thấy hạnh phúc. Đó không phải là nghĩa vụ hay trách nhiệm của họ. Họ không sinh ra để có bất cứ ràng buộc trách nhiệm nào với bạn. Nên đừng coi thường những hành động tử tế của họ. Đừng cho rằng đó là lẽ đương nhiên khi họ muốn theo đuổi bạn, họ phải cư xử tốt với bạn.

Nếu bạn nghĩ như vậy, cũng có nghĩa là khi họ đã chiếm hữu được bạn rồi thì không cần theo đuổi, không cần đối xử tốt nữa. Phải vậy không? Do đó, hãy luôn biết ơn và trân trọng mọi cử chỉ dù nhỏ nhất của họ dành cho bạn (kể cả khi còn theo đuổi, trước và sau kết hôn).

Và lần này, hãy coi họ như “người lạ”. Bởi người lạ chỉ cần đối xử với ta một cử chỉ tử tế nhỏ, ta đã cảm thấy hết sức biết ơn và ghi nhớ tận nhiều năm nhiều tháng sau. Giúp việc lớn thì biết ơn cả đời. Còn người thân bên cạnh mình, mình lại cho rằng điều tử tế họ làm với mình là nghiễm nhiên. Ta không hề trân trọng.

biet on vo chong moi cuoi

Người ta nói “có không giữ, mất đừng tìm”. Tôi cho rằng “có không trân trọng, ắt đánh mất”. "Giữ" không phải từ tôi thích dùng trong đời sống hôn nhân. Tôi dùng từ "trân trọng". Còn một khi đã mất, thì chắc chắn không thể tìm. Do đó, hãy luôn đánh giá cao, ghi nhận và biết ơn những gì họ làm cho mình. Và hãy nói cho họ biết điều đó. Im im người ta không biết đâu nha! Không chỉ vợ chồng mới cưới cần luôn biết ơn nhau từ những hành động thật nhỏ, mà vợ chồng lâu năm càng phải thực hiện điều này thường xuyên hơn.

8/ Cư xử với họ như “đối tác làm ăn”

Mọi chuyện lớn đều sinh ra từ những chuyện nhỏ. Không lảng tránh hay cố vờ quên, cố vờ bỏ qua. Nếu sâu bên trong bạn không biết khéo léo chuyển hóa nó. Từ những việc nhỏ thành không có gì, thì chính bạn là người rước bực dọc, mệt mỏi đầu tiên. Thực ra, bạn cho nó là “chuyện” thì nó trở thành “chuyện”. Chuyện to hay chuyện nhỏ đều là do bạn quyết định kích cỡ cho nó. Bạn cho nó là “thường thôi” thì nó cũng chẳng thể phương hại gì đến cảm xúc của bạn. Nó sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống chung của cả hai hay phần riêng của từng người.

Vậy nên, khi đã sống chung, hãy biết tự dung hòa cái phần khó tính của bạn. Bạn có những nguyên tắc riêng, cũng như người khác thôi. Nếu nguyên tắc đó gây cản trở cho sự dung hòa, hãy biết cách thỏa thuận với nó để giảm bớt sự cứng nhắc, sự khắt khe mà nguyên tắc đó mang lại. Sự khéo léo chính là linh động trong mọi tình huống. Nếu bạn không thuyết phục được người kia thực hiện nguyên tắc của bạn, hãy vui vẻ chấp nhận điều đó. Và điều chỉnh mình trước, đừng ép buộc người khác phải điều chỉnh chỉ vì bạn muốn, chỉ vì bạn cho rằng nó tốt, nó nên, nó đúng.

nguyen tac cung nhac

Nguyên tắc do bạn đặt ra thì bạn cũng điều chỉnh được nó. Điều quan trọng ở đây là cả hai (được cảm thấy dễ chịu), chứ không riêng mình ai cả.

Tôi là người thích và hoàn toàn có thể ăn chế độ thuần thực vật, ít đường, ít muối trong nhiều tháng liền. Tôi đã từng ăn uống như thế khi sống độc thân. Bởi tôi tin và tôi biết nó tốt cho sức khỏe. Rõ ràng, cơ thể tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng, dễ chịu và bình an. Chồng tôi lại là người thích ăn thịt, ít ăn rau. Từ hồi vợ chồng mới cưới nhau, biết cách ăn uống của anh vậy, tôi rất tôn trọng anh. Tôi ăn thịt cùng anh và thêm rau vào bữa ăn của chúng tôi.

Dần dần, mỗi ngày một chút. Không cưỡng ép nếu anh không thích. Với tôi, quan trọng hơn hết là mọi người đều ăn uống vui vẻ và hài lòng. Khi anh cảm thấy muốn ăn kiêng, tôi hoàn toàn đồng tình và rất vui. Còn những hôm tôi không muốn ăn thịt, tôi tự nấu đồ ăn tôi thích. Anh tự chuẩn bị đồ ăn cho anh. Cả hai đều ăn uống vui vẻ và hài lòng vì món ăn của mình, không hề cảm thấy vướng mắc gì. Thực ra, vướng hay không đều do mình mà ra. Đều do kỳ vọng mà ra. Chỉ cần tôn trọng nhau thì sẽ … hết vướng.

9/ Coi họ như bạn tri kỉ

Người ta thường có xu hướng lảng tránh nói chuyện với người bên cạnh mình về khúc mắc giữa hai người. Nhưng lại đem chuyện đó đi nói với người khác. Chuyện trong nhà không nói chuyện với nhau, không giải quyết với nhau mà lại … đi nói với người khác. (Ở đây tôi không nói đến trường hợp mà tệ đến mức không thể ngồi lại lắng nghe nhau nửa câu, phải cần đến trung gian hòa giải).

Tôi có những người chị gái không khác gì bạn tri kỉ, tôi có thể kể với họ mọi chuyện. Tôi có những người bạn tốt, những người thầy thông thái có thể cho tôi những lời khuyên giá trị. Nhưng tôi biết, khi câu chuyện được nói ra thì nó đã không còn giữ đúng bản chất của nó nữa. Như vậy là không công bằng với người kia. Và tôi đã học cách tìm đúng người “gây chuyện với mình” để nói thẳng với họ. Khi nói chuyện và lắng nghe nhau, chúng ta hiểu nhau nhiều hơn. Ờ, hóa ra là hiểu nhầm chỗ nọ, vô tình chỗ kia.

Cái may mắn của tôi, chồng tôi là người cực kì kiên nhẫn lắng nghe. Anh luôn tập trung lắng nghe mọi chuyện tôi kể. Chưa bao giờ ngắt lời hay phán xét bất cứ chuyện gì tôi kể. Anh cởi mở để thấu hiểu tôi, để sẻ chia với tôi. Do đó, tôi cũng cởi mở và thường xuyên kể hết mọi tâm tư tình cảm của mình với anh. Vì tôi biết, mọi chuyện đều do mình mà ra. Nên tôi coi anh như là tri kỉ của mình.

Khi tôi biết cách chân thành giao tiếp với chồng mình, tôi sẽ biết cách làm điều đó với những người xung quanh. Bởi tôi cũng học được một điều quan trọng từ người Thầy của mình: “Bạn không kết nối được với vợ/chồng mình, bạn chẳng kết nối được với ai cả”. Kết nối ở đây không phải là nói chuyện đơn thuần để gây chút thiện cảm sương sương. Mà là giao tiếp đúng nghĩa, kết nối sâu sắc về cả ý thức lẫn tâm thức.

Tôi luôn cảm thấy dễ chịu, thoải mái và bình an sau khi nói chuyện, trao đổi với chồng mình. Điều đó khiến chúng tôi hiểu nhau nhiều hơn, cảm thông hơn, bao dung hơn và thương yêu nhiều hơn.

Đây là tất cả những “hướng dẫn” mà tôi đã tìm kiếm khi chập chững bước vào đời sống hôn nhân. Không ai đưa ra cho tôi một chỉ dẫn cụ thể. Bạn cũng thế. Không sách nào dạy được hết mọi thứ cho bạn. Không lớp học nào dạy hết được mọi thứ cho bạn. Kể cả bài viết này. Mặc dù nó là thứ tôi viết ra bằng hết ruột gan của mình. Thứ giúp bạn tìm ra bài học riêng cho mình chính là trải nghiệm của chính bạn, nhận thức của bạn và yêu thương của bạn. Tôi chỉ chia sẻ câu chuyện của mình để nhận biết hành trình của mình, không thêm mắm muối, không màu mè. Chỉ mong qua đây, bạn có thể tìm thấy gợi ý nào đó cho mình để thấu hiểu bạn đời của mình hơn. Có sự chuẩn bị tốt trước khi bắt đầu cuộc sống hôn nhân, các bạn sẽ cảm thấy lúc nào mình cũng tràn ngập tình yêu như vợ chồng mới cưới cả!

Thân mến.